Nhật ký Tường Vy - SJV SOUTH-Fundi.vn

Nhật ký Tường Vy – SJV SOUTH

Nhật ký Tường Vy – SJV SOUTH

Nhật ký

Volunteer for sharing, learning and responsible

CHUYỆN NƠI LÀNG QUÊ NGHÈO:

Những mùa tháng 9 về, khi nghe tiếng trẻ vòi ba mẹ lồng đèn, khi phố cũng ngập tràn những cánh ông sao, những con gà bọc giấy kính xanh đỏ, khi đến dãy đèn nhựa chạy pin trải đầy dọc bên chợ Lớn, khi bánh nướng đủ vị đủ hình tràn ngập những con phố… ta nhận ra một Trung Thu lại về…

Nhớ ngày nhỏ, vùng quê nghèo, đèn lồng hay đèn ông sao thôi cũng xa xỉ lắm. Đứa nào được bố mẹ mua cho cái đèn ông sao to như cái mâm con là đã oai nhất làng. Rằm tháng tám. Mẹ làm mâm cơm cúng tổ tiên từ trưa. Nhưng thể nào cũng dành lại một đĩa xôi con con để “tối cái Anh cái Yến trông trăng”. Mâm cỗ trông trăng có quả bưởi tròn tròn, nải chuối cong cong từ vườn nhà. Có thêm một cặp bánh nướng bánh dẻo đã là tươm tất lắm. Xem tivi thấy người ta bảo là Mâm ngũ quả nọ kia, nhà mình chẳng có nhưng hai chị em vẫn thừa háo hức. Có năm rủ mấy đứa hàng xóm sang trông trăng cùng. Bày mâm cỗ giữa sân rồi rồng rắn chạy khắp xóm, khi nào trăng lên cao thì rủ nhau về phá cỗ. Năm nào trời mưa, không có trăng, hai chị em mặt mày bí xị. Cái hụt hẫng của con trẻ bây giờ nghĩ lại mà thương. Vụn vặt, vu vơ.

” Đã bao ngày trôi qua…mà lòng mình cứ rộn ràng xao xuyến sao sao ấy…cứ nhìn nụ cười ấy mà nhớ mấy em nhỏ ghê, nhớ nhà mình ghê, nhớ cái nắng cháy da mà nụ cười vẫn nở trên môi …nhớ lắm …dù đã đi rất nhiều chương trình…nhưng nơi đây có cái gì đó đặc biệt lắm, đặc biệt nhất…Cám ơn SJVS đã cho mình 1 chuyến đi tuyệt vời như vầy, cám ơn các anh chị trong Ban tổ chức chương trình, và tất cả các bạn đã cho em nhiều cơ hội đi đến những nơi mà em mơ ước…”

Có một ngày tự dưng đọc được những dòng này… Chợt nhớ…

Năm nay, Trung thu không biết của các bé ở những vùng đất xa kia sẽ có ước mơ điều gì đây. Trung thu nơi phố hội, cái háo hức nghe chừng cũng khác. Chạnh lòng thương những mùa trung thu đang đến rất gần…

NHỮNG CON NGƯỜI TÌNH NGUYỆN:

4

Chúng tôi tự kể lên câu chuyện của mình,

Nhớ ngày nào, đã có những giọt nước mắt khi gần tới chương trình mà vẫn chưa xin được đủ tiền tài trợ để mua bánh trái, sách vở cho mấy em. Có những giọt nước mắt vì thấy trời rét căm mà tụi nhỏ đi chân trần, một dạ hai vâng với mấy anh chị khi nhận bánh trung thu mà không biết các em đang đón tết của chính mình. Và những tiếng cười vì thấy tụi nhỏ vô tư quá, cười trong trẻo quá, nói với mấy anh chị “năm sau lên với tụi em nữa nha”….

Phải chăng chính từ những điều như thế, mà đó là động lực để chúng tôi cứ tiếp tục và tiếp tục mãi?

3

“2 năm, những chương trình, những vùng đất mà chúng tôi đi qua, đối với tôi đó là tất cả những tâm huyết, những mong muốn cho tình thương đối với những đứa trẻ này. Nhìn cách tụi nhỏ hào hứng chờ đợi, chương trình 7h mới phát quà mà tụi nó đã có mặt lúc 1h trưa. Nhìn cảnh tụi nó vui vẻ, nhiệt tình như lần đầu được tham gia chơi các trò chơi tại các gian hàng để nhận những gói bánh, cuốn tập mà có vẻ lâu rồi không được cầm tới. Tay xách tay mang những món quà mà vẫn muốn mang thêm nhiều nữa…”

“Cuộc đời là những chuyến đi”, Nụ cười của những người được tôi giúp đỡ thật sự rất đẹp, nó giúp tôi vượt qua hết những khó khăn mệt nhọc, nó giúp tôi xóa tan những phiền muộn và cũng giúp tôi có thêm niềm tin vào cuộc sống hơn, giúp tôi nhận ra rằng tôi còn hạnh phúc hơn nhiều người và giúp tôi biết được giá trị của điều đó và tôi sẽ trân trọng những điều ấy.”

2

Là vậy đó, những chuyến xe cứ xuyên suốt trong một quãng đời chưa đủ dài nhưng đủ rộng mà trải khắp tình thương từ nơi này sang nơi khác, để thỏa cái khát “thèm yên”.

MÓN QUÀ TÌNH NGUYỆN.

“Ở đây, với mọi người, tôi đã biết thương những chiều mưa dầm cùng mọi người hoàn tất những mảng màu cuối cùng trên nền backdrop, yêu những đêm vùng cao lạnh buốt răng cố xoa bàn tay nhau cho đủ ấm, nhớ những ngày lên đổ mồ hôi hè nhau dựng sân khấu, hạnh phúc những trưa nắng cười toe nhìn mấy đứa nhỏ chạy lung tung khắp nơi…”

 

Những chuyến xe xuyên đêm siết chặt những ngón tay đan khi vùng cao làm rét mờ ô kính. Sau những buổi sinh hoạt có cậu trai bẽn lẽn: “chị ơi cho em xin số bạn đó đi, bạn đó cười dễ thương quá”. Tình yêu ươm mầm và lớn lên trong những ngày như thế, rồi nảy nở và phát triển theo từng cung bậc rất riêng…

Có cô gái rụt rè ướm chân thử vào đôi giày cao gót.

Có chàng trai ôm đàn ngồi hát từng đêm.

Có những cái nắm tay, có những lần buông tay, có những niềm vui, có những nỗi buồn.

Rồi người ta trưởng thành theo những chuyến đi như thế…

“Ai cũng có 1 tuổi trẻ, bạn cũng vậy. Hãy đính lên tuổi trẻ ấy những kỷ niệm đáng nhớ, những kỷ niệm khi chính chúng ta lục lại nó sẽ trở thành niềm vui và niềm tự hào hơn bao giờ hết. Hãy để những ký ức đẹp đẽ ấy luôn đồng hành với bạn trong mọi chặng đường chông gai phía trước. Hãy để tuổi trẻ của bạn gói gọn trong 2 chứ “hết mình”, làm việc hết mình, ước mơ hết mình và yêu thương hết mình.”

SẼ LÀ NHỮNG CÂU CHUYỆN ĐƯỢC KỂ TIẾP... Còn mãi…

“Tuổi trẻ của tôi sẽ còn dọc dài mãi, và tôi sẽ vẫn bước tới, vẫn sẽ vượt qua những khó khăn đang chờ, tiếp tục những chuyến đi mang nụ cười đến cho mọi người. Dù tôi toát mồ hôi nhưng tôi không nóng, dù chân tôi có mỏi nhưng tôi sẽ không chùn bước, và dù tôi kiệt sức nhưng tôi sẽ không gục ngã”.

 1

Từ giây phút ấy, tôi đã mỉm cười cùng theo lũ trẻ tự lúc nào mà tôi không hề hay biết..Chỉ biết ngay lúc này đây, lòng tôi đang đầy ấp những yêu thương và niềm hạnh phúc không thể nào nói nên lời…Những câu chuyện của chúng tôi vẫn tiếp diễn. Chúng đã và đang được ghi lại từng giờ từng phút trong trái tim của từng con người ở đây. Để chuyến đi tới của chúng tôi lại là một chương mới trên những bước chân mới của SJV SOUTH, cùng với những lời hứa nhỏ, ở đây bay giờ.

“ … Và tôi vẫn bước đoạn đường dài phía trước, dù ngày mai chông gai nào ai biết được.

Buồn vui, nước mắt, nụ cười, cuộc đời vẫn không ngừng trôi, chọn những niềm vui để không phải tiếc nuối.

Hạnh phúc một đời, chỉ trong tầm tay thôi, chọn một niềm vui tôi với bao tiếng cười.

Giờ đây tôi có mọi người, nụ cười mãi luôn trên bờ môi, thắp sáng lên những hi vọng về một ngày mới.”